Tâm sự của một trình dược viên

tâm-sự-trình-dược-viên
Đây là những chia sẻ chân thực về công việc của một trình dược viên đã làm việc 3 năm. Công việc trình dược viên với những thăng trầm và đầy thử thách.

Đối với riêng tôi, niềm vui còn trọn vẹn hơn bởi trước khi nhận bằng tốt nghiệp, tôi đã tham gia phỏng vấn và sau “cuộc chiến cam go” với chính các bạn học của mình, tôi đã chính thức được nhận vào làm vị trí TRÌNH DƯỢC VIÊN tại một văn phòng đại diện của một hãng Dược phẩm nổi tiếng bậc nhất trên thị trường Dược phẩm Việt Nam lúc ấy.

Và chỉ 3 ngày sau khi tôi nhận được bằng tốt nghiệp, tôi đã bay vào TP.HCM tham dự khóa Training dành cho nhân viên mới của công ty. Khóa Training diễn ra liên tục trong vòng một tháng trời tại nơi xa hoa nhất của vùng đất phương Nam. Lần đầu tiên tôi được cảm nhận thế nào là phòng ngủ khách sạn, ăn tiệc buffet và ngồi uống cà phê trong những tiệm cà phê sang trọng tại Quận I. Cuối tuần chúng tôi lại cùng nhau ra khu vực đường Đề Thám hay Bùi Viện mua 1 vé Day tour du lịch sông nước miền tây.

Lúc ấy, cuộc sống thực là quá sức tưởng tượng trước đây của tôi. Thiên đường dường như đang ngự trị nơi trần gian. Trong suốt đợt Training, chúng tôi tiếp xúc với biết bao nhiêu kiến thức mới từ Medical Background, Product Data bao gồm cả Product Features and Benefits, Competitors cho đến Selling skills, rồi thì Field work…mỗi ngày mới lại tiếp cận với kiến thức mới, đối với một thằng sinh viên vừa tốt nghiệp chân ướt chân ráo bắt đầu chập chững bước vào nghề TRÌNH DƯỢC VIÊN thì quả thực không còn gì bằng.

Sau một tháng “ăn nằm” tại Sài Gòn, chúng tôi đã kết thúc khóa Training, chính thức được phân chia địa bàn và bàn giao công việc. Kể từ đây, một cuộc phiêu lưu mới đã bắt đầu.

Tôi bắt đầu vật lộn với địa bàn hoạt động của mình.

Ngày ấy thời gian biểu làm việc của tôi là: 8h sáng bắt đầu lên đường xuống địa bàn gọi là field work (bệnh viện hoặc phòng mạch), 10h vào gặp bác sĩ hoặc dược sĩ để giới thiệu sản phẩm của hãng, 11h30-12h về nhà ăn trưa hoặc hẹn đi ăn trưa cùng bác sĩ, 2h chiều tiếp tục đi field tại địa bàn khác, 4h-5h lại hẹn bác sĩ đi nhậu cho tới tận khuya.

Tất nhiên ngày ấy các công ty Dược còn hỗ trợ cho nhân viên nhiều, chúng tôi chỉ việc mời bác sĩ đi ăn để lấy quan hệ, hóa đơn mang về công ty thanh toán. Việc mời bác sĩ đi ăn vừa là quyền lợi vừa là trách nhiệm của một TRÌNH DƯỢC VIÊN thời ấy.

Thời gian đầu TRÌNH DƯỢC VIÊN mới thường chịu khó đi field để làm quen và tạo mối quan hệ với những đối tác liên quan gồm key doctors, pharmacists có khi là cả accountants, rồi thậm chí nurses và cả những private pharmacies xung quanh bệnh viện nữa.

Lúc ấy “tài sản” quan trọng nhất của tôi là chiếc máy điện thoại. Không phải chiếc máy đắt tiền mà quan trọng là những số điện thoại của đối tác tôi lưu trong đó. Khoảng thời gian 3 tháng đầu là lúc tôi phải làm việc cật lực thực sự để xác định được key doctors group, rồi sau đó tạo được mối quan hệ đối tác thân thiết và bền vững.

Tất nhiên là không TRÌNH DƯỢC VIÊN nào có khả năng tạo được mối quan hệ tốt đẹp đối với bất cứ bác sĩ nào, do vậy việc tranh giành key doctors là một cuộc chiến thực sự giữa TRÌNH DƯỢC VIÊN của các hãng có cùng dòng sản phẩm. Việc căn thời gian khi nào bác sĩ rảnh tay để vào gặp cũng là một thử thách cho người mới vào nghề như tôi.

Tuy nhiên khi đã quen với bác sĩ thì việc gặp gỡ với họ lại cực kỳ đơn giản, có khi là đầu giờ làm việc tranh thủ vào tặng tờ báo, bao thuốc hay chỉ đơn giản chào một câu “Chào anh, anh khỏe chứ?” thực ra đó là một cách nhắc khéo họ nhớ tới sản phẩm của mình. Thậm chí có thể gặp họ ngay cả khi họ đang khám bệnh hoặc hẹn một buổi tối nào đó tới nhà chơi hoặc mời cả gia đình họ ăn tối.

Nói chung nếu đã thiết lập được mối quan hệ tốt với bác sĩ thì hiệu quả công việc không gắn nhiều vào field work nữa. Chính điều này đã giúp cho nhiều TRÌNH DƯỢC VIÊN có thể làm việc cho 2, 3 thậm chí nhiều hơn 3 công ty cùng một lúc.

Tất nhiên đi đôi với đó là thu nhập thực của TRÌNH DƯỢC VIÊN rất cao, thậm chí 20-30 triệu/tháng ở thời điểm đó. Quả là mức thu nhập quá hấp dẫn. Net salary của TRÌNH DƯỢC VIÊN các hãng nước ngoài thì cao nhưng real income thì có lẽ thua TRÌNH DƯỢC VIÊN của các công ty TNHH bởi vì high commission( hoa hồng) . Tuy nhiên có một điều mà ít nhất TRÌNH DƯỢC VIÊN các hãng có quyền tự hào là được đào tạo rất bài bản và có cảm giác được làm việc trong một môi trường hiện đại, chuyên nghiệp.

 

Như vậy sau một thời gian vất vả, tôi đã thiết lập được một key doctors group cho mình.

Điều đó giúp tôi hoàn thành và vượt mức target mà công ty giao cho. Thời gian rảnh rỗi nhiều, tôi thường xuyên phone cho bạn bè, hầu hết cũng là TRÌNH DƯỢC VIÊN , hẹn nhau uống cà phê, ăn nhậu hay đơn giản chạy xe dạo phố.

Mà quả đúng vậy, thời gian chủ yếu chúng tôi giành cho các quán cà phê, quán nhậu, tối tối thường sớm nhất cũng 9h đêm mới về nhà. Cuộc sống ban đầu cứ trôi đi trong ‘’bình yên’’ như vậy cho đến lúc tôi chợt nhận ra rằng tôi đang tự đánh mất chính bản sắc của con người mình.

Trước khi quyết định làm TRÌNH DƯỢC VIÊN , tôi không có nhiều sự lựa chọn về công việc, đơn giản là vì nhà tôi nghèo, mà lúc ấy chỉ có nghề này mới có thể mang tới cho tôi ‘’nhiều’’ tiền ngay được. Đó chính là bi kịch hay hài kịch đối với nhiều tân dược sĩ???

Những buổi uống cà phê, hát karaoke, rồi những cuộc nhậu với đối tác dần dần trở thành quá nhàm chán vì trong đó TRÌNH DƯỢC VIÊN thường đóng vai trò “kẻ dưới’’ trừ những trường hợp tạo được mối quan hệ đặc biệt thân thiết với đối tác có thể coi nhau như anh em trong một nhà.

Rồi cũng đến lúc trong cuộc sống tôi không còn phải như con thiêu thân lao vào kiếm tiền bằng mọi giá.

Nhiều đêm tôi nằm thao thức nghĩ lại quãng thời gian đã qua mình đã làm được những gì, có được như mình mong đợi hay chưa, chợt thấy mình đang dần dần và gần như vô hình đánh mất chính bản thân mình, chính những gì mình đã dày công tạo nên.

Những lúc rảnh rỗi ngồi uống cà phê với bạn bè, chúng tôi đều có chung một tâm trạng như vậy. Ngoài đồng tiền lương, chúng tôi còn lại được những gì: những quan hệ hời hợt và bất bình đẳng với bác sĩ, con đường sự nghiệp dậm chân tại chỗ, công việc không ổn định và có nguy cơ chuyển công ty bất cứ lúc nào, kiến thức dày công tu luyện gom góp bao nhiêu năm trời dần dần bị lãng quên và quan trọng là không có dấu hiệu cho một tương lai tốt đẹp về công danh, vật chất hoặc cả hai.

Phải chăng tôi đã đi lầm đường? Không phải vậy. Tôi đã đi đúng đường. Nhưng tôi phải dừng lại, không được bước tiếp nữa vì phía trước đã là vực thẳm. Tôi phải rẽ sang ngả khác hoặc là tôi sẽ bị rơi xuống vực. Và tất nhiên tôi đã chọn giải pháp thứ nhất. Và cũng lúc ấy tôi mới nhận ra rằng tiền bạc không phải là tất cả. Tôi quyết định làm lại từ đầu, muộn còn hơn không, đó là thứ triết lý phương đông mà chúng ta đã thấm nhuần.

Cuộc phiêu lưu thứ nhất đã kết thúc. Nó đã giúp tôi thay đổi chính con người mình.

Nguồn bài viết: Sưu tầm

 

Chia sẻ tài liệu phỏng vấn Trình Dược viên TẠI ĐÂY.

SHARE

1 COMMENT

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here